Wednesday, January 22, 2014
Tới biên trấn Lào Cai, Hoàng Đạt dẫn cả bọn đến thẳng nhà một người bà con xa
Tới biên trấn Lào Cai, Hoàng Đạt dẫn cả bọn đến thẳng nhà một người bà con xa có hiệu buôn tơ lụa gần chợ. Chủ nhà vốn trước có chịu ơn Đạt nên hết sức niềm nở, vội gọi vợ con ra chào, truyền làm cơm đãi khách. Hoàng Đạt cho biết bọn chàng dự định đi Lai Châu săn hổ, nhờ y mua giúp ba thớt ngựa hay, nòi ngựa nước hai miệt Cao Bằng. Rồi ngay sáng hôm sau, trời vừa rạng đông cả bọn đã thức dậy, ăn điểm tâm qua loa đoạn cáo từ gia chủ đi luôn. Theo họa đồ Trần Dũng có, “Xứ Ngàn” nằm trong khu vực ba biên giới, miền đất giao điểm giữa biên địa. Phong Sa Ly (Lào) - Vân Nam (Trung Quốc) - Lai Châu (Việt). Hoàng Đạt bàn nên theo đường xuyên sơn vượt qua đèo Hải Vân đến Phong Thổ, sau đó dùng các lối mòn, vượt qua vùng thượng xứ Thái, qua Đà Giang đến miền ba biên giới. Đường rừng rong ruổi ba người tuổi trẻ vừa đi vừa chuyện vãn. Ngọc Bích lần đầu ngồi ngựa, tỏ ra thích thú vô cùng, vốn nàng là gái biết võ nghệ nên tập cũng nhanh, chẳng mấy chốc đã có thể phi được cả kiệu đại. Chiều đó, sau khi vượt đèo ba người ghé vào một bản Thổ dưới chân núi tìm chỗ nghỉ nhờ. - Mấy năm trước tớ đã có qua vùng này, ghé trọ nhờ đây! Họ rất hiếu khách! Bọn buôn lậu qua lại vùng biên thùy cũng hay ghé nghỉ qua đêm. Hoàng Đạt kể, đưa bạn tới căn sàn đầu bản. Chủ nhà rất vui khi nhận ra người quen cũ, lập tức sai người nhà dọn một buồng sạch sẽ thoáng mát cho khách nghỉ. Trong nhà đã có một toán năm bảy người, chừng dân buôn ghé trọ trước. Trưởng đoàn là một ông già trạc ngoài lục tuần trông vẫn còn tráng kiện, thấy bọn Đạt vào khẽ chào, xong cứ ngó chàng đăm đăm như ngờ ngợ điều gì. - Xin lỗi ông khách! Tôi hỏi nếu không đúng mong ông bỏ qua cho! Phải ông là... võ sĩ Hoàng Đạt? Đạt thoáng ngạc nhiên, khẽ gật : - Vâng! Chính tôi! Nhưng cụ... sao biết kẻ hậu sinh này? - Ồ! Tôi đã hân hạnh được xem ông thượng đài mấy lần tại Hà Nội! Kể cả trận ông hạ đo ván tay đấm vô địch Hải Phòng Lê Phi Báo tôi cũng được dự khán! Hà! Không ngờ lại gặp ông trên vùng đất biên thùy heo hút này, thật quí hóa vô cùng! Ông già buôn lậu cười run người, lộ vẻ sung sướng như kẻ “tha hương ngộ cố tri”, từ lúc đó cứ xoắn lấy chàng trai họ Hoàng nói chuyện không ngớt! Thì ra ông cũng là dân Hà Nội, rất mê xem “đánh bốc”, Hoàng Đạt chính là võ sĩ ông hâm mộ bởi lối đánh đẹp mắt, thể hiện tinh thần thượng võ của chàng. Tối đó, nhân lúc đối ẩm với bọn Hoàng Đạt, Trần Dũng, biết bọn chàng có ý định lên vùng thượng nguồn sông Đà săn bắn, ông già chợt tỏ ý lo, cau mày bảo : http://khovl.wordpress.com/
Đạt lừ mắt ra lệnh, cả lũ vội thu hết can đảm
Đạt lừ mắt ra lệnh, cả lũ vội thu hết can đảm, lần lượt phóng qua cửa sổ. - Xong! Kể như chúng mình lời được mấy cây “chó lửa” này! Hà hà! Hoàng Đạt ngắm nghía mớ súng thu được của bọn cướp. Toàn loại Rouleau “Smith and Wesson” rất tốt, nước thép còn mới, cả thảy có bốn khẩu. Chàng bảo bạn : - Cậu giữ hai! Tớ hai! Phòng có lúc dùng tới! Nhưng chàng trai họ Trần khẽ lắc đầu : - Khỏi! Tớ không quen sử dụng súng ngắn. Nếu phải cận chiến tớ chơi “đòn gió” tiện hơn! Vả lại mình còn hai khẩu Springfield loại săn voi, săn hổ, cần chi! Theo ý tớ chẳng nên giữ thứ đó làm gì, quẳng đi là hơn! Đạt hiểu bạn ngại trường hợp bị khám xét, e rắc rối với nhà chức trách. Chàng cười định nói nhưng nghĩ sao lại thôi, bèn trút đạn, ném súng xuống sông, chỉ giữ một khẩu, nhét trong áo. - Để dành nói chuyện với bọn phỉ! Đạt giải thích, Trần Dũng cũng thôi không phản đối. Từ đó ba người tuổi trẻ cùng thức, ngồi nói chuyện vãn đến sáng không thấy chuyện gì xảy ra nữa. http://xemphim1007.blogspot.com/
Tên chỉ huy hất hàm bảo đồng bọn
Tên chỉ huy hất hàm bảo đồng bọn. Hai gã khác lập tức tiến lại chỗ Hoàng Đạt và Ngọc Bích. Chàng võ sư vừa khẽ đá chân người yêu dợm chuyển mình ra tay, bỗng thấy loáng mấy ánh chớp liền tiếp cùng tiếng kêu rú đau đớn. Cả hai gã cùng tên đầu đảng nhất loạt ôm tay nhăn nhó, súng rơi lăn lóc dưới đất. Không chậm trễ Hoàng Đạt kéo luôn Ngọc Bích nhào xuống sàn tàu, cùng lúc phất vụt tay về hướng tên còn lại đứng trấn bên cửa toa. Chát! Chiếc ấm trà quật mạnh giữa trán tên cướp vỡ tan, y lảo đảo ngã gục xuống máu loang đầy mặt, có vòi. Ba tên kia còn đang lúng túng trước diễn biến bất thần, hoảng hốt nhìn quanh. Hoàng Đạt đã lăn vèo tới lia chân quét nhanh một ngọn Tảo Diệp thối hất bắn gã vào vách. Liền mấy cú đấm tung ra hai thân xác cao lớn đổ sụm luôn trên sàn. Chàng trai họ Hoàng định quay sang tên đầu đảng nhưng Ngọc Bích qua phút bàng hoàng, chừng phấn chấn tinh thần thấy người yêu áp đảo bọn cướp, cũng phóng tới tấn công luôn. Gã đầu đảng lãnh trọn một cước vào ngực nhưng xem chừng giữa chừng chưa núng, nén đau giật phăng mũi dao lá lan ghim trên tay khoa lên trả đòn. Khiến Ngọc Bích phải thối lui liên tiếp tránh những nát đâm trí mạng của đối phương. E nàng bị thất thế Hoàng Đạt nhảy phắt lại. Bằng một thế cầm nã độc đáo chàng bắt dính tay dao vặn chéo ra sau, tay kia túm dây lưng y, hét lên một tiếng như sấm nổ ném vụt thân hình lực lưỡng của tên cướp bay qua cửa sổ toa. Tiếng rú thất thanh hút chìm trong đêm rừng lộng gió... - Mình ra xem còn tên nào ở ngoài không! Cậu với “bà đầm” cứ yên tâm ở đây! Có tiếng Trần Dũng sau lưng, Hoàng Đạt nhìn lại thấy bạn còn ve vẩy mấy lưỡi dao lá lan trên tay, vẻ thản nhiên bình tĩnh lạ lùng. Thì ra lúc bọn cước xông vào toa Trần Dũng biết ngay nhưng vờ ngủ say chờ cơ hội hạ chúng. Chính chàng đã ném dao tước súng của ba tên vừa rồi. - Không ngờ cậu có ngón phi đao lợi hại ghê gớm! Thế mà bấy lâu nay tớ nào có biết! Đạt vỗ vai bạn thán phục nói luôn : - Để tớ cùng ra với cậu! Không chừng chừng mấy toa khác cũng bị rồi! - Khỏi! Mình tớ đủ rồi! Trần Dũng xua tay nhảy vèo ra cửa lần xuống mấy toa dưới xem sao. Hoàng Đạt nhặt mấy khẩu súng gom lại một đống, cùng người yêu ngồi canh chừng bọn bị đánh ngất. Chừng mấy phút sau Trần Dũng quay trở lại nhún vai bảo : - Không chuyện gì xảy ra ở các toa khác! Tàu cũng vắng! Hình như chúng chỉ nhắm vào toa bọn mình! Giờ mấy tên này tính sao đây? - Hoặc trói lại giao chúng cho nhân viên hỏa xa, nhờ chuyên chở cho nhà chức trách tại ga gần nhất! Hoặc tống chúng đi theo cách những tay... giang hồ mã thượng cho êm khỏi phải thủ tục lôi thôi mất thì giờ! - Ừ! Vậy cho tiện! Lập tức Hoàng Đạt, Trần Dũng lôi ba tên cướp dậy. Chúng tuy ngất nhưng chỉ bị thương nhẹ, được lay tỉnh, lấm lét nhìn hai chàng, lộ vẻ kinh hãi, ấp úng xin tha. Hoàng Đạt giật soạt luôn mấy chiếc khăn che mặt, nheo mắt dòm, gật gù, quay tít khẩu súng lục trên tay : - Mặt mũi xem ra cũng khá... cô hồn đó! Đáng lẽ ta cho bọn mi đi tù mọt gông, nhưng thôi... lần này ta rộng tha cho! Về kiếm nghề khác làm ăn, nếu còn “hành nghề không vốn” lần sau gặp ta sẽ bắn nát gáo, nhớ! Cả bọn mừng rỡ sụp lạy dợm lui ra nhưng Hoàng Đạt gọi giật lại : - Khoan! Lối này! Chàng trỏ mũi súng về phía cửa sổ, ba tên cùng đưa mắt nhìn nhau do dự. Con tàu đang lao vùn vụt xuống dốc, nhảy xuống lúc này quả là chuyện mạo hiểm. http://xemphim1006.blogspot.com/
Ánh mắt Trần Dũng dường như lạc vào khoảng không gian xa xôi mênh mông nào đó
Ánh mắt Trần Dũng dường như lạc vào khoảng không gian xa xôi mênh mông nào đó... đắm chìm... mênh mang... Rồi chàng tuổi trẻ họ Trần chầm chậm lôi trong ngực áo ra một tấm họa đồ. Tấm họa đồ do cụ Tam đại để lại. * * * * * Chuyến tàu Hà Nội - Lào Cai lao nhanh trên thiết lộ, tiếng bánh sắt âm vang như tiếng nghiến rít của một con quái vật khổng lồ từ thời tiền sử trở mình thúc giấc giữa đêm rừng mờ nhạt trăng sao. Trong toa riêng hạng nhất, Hoàng Đạt, Trần Dũng lặng lẽ ngồi đối ẩm bên cửa sổ, không ai nói một lời, chừng cả hai chàng tuổi trẻ cùng mãi theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình. Xế sau lưng Hoàng Đạt, trên chiếc giường sắt gắn liền vách, Ngọc Bích nằm quay mặt vào phía trong đang thiu thiu ngủ. Bỗng con tàu rít lên một hồi còi thé lạnh, chậm dần rồi dừng lại. Hoàng Đạt thò đầu ra cửa sổ quan sát bảo bạn : - Tới ga Yên Bái rồi! Giờ cậu nằm nghỉ cho khỏe, lát sẽ đổi phiên! Đường từ đây lên Lào Cai dạo này nghe nói không yên lắm, thỉnh thoảng vẫn xảy ra chuyện cướp bóc trên tàu! Cần chia nhau thức, phòng khi hữu sự! Trần Dũng khẽ gật đầu chầm chậm đứng lên về giường nằm. Hoàng Đạt ngồi một mình, mơ màng ngắm trăng liềm cài trên nền trời đen sẫm mênh mông... Ba hồi còi lại vang lảnh đêm sương, con tàu rùng mình chuyển bánh tiếp tục hành trình ngược lên phía Bắc. Chàng trai họ Hoàng châm một ấm trà Thái Nguyên hảo hạng, đốt thêm điều thuốc xì-gà Ắng lê, im lặng nhả khói. Chợt có tiếng động sau lưng, Hoàng Đạt quay lại. Ngọc Bích nhẹ nhàng đến bên chàng ngồi xuống. - Em ngủ tiếp cho khỏe! Mình anh thức đủ rồi! Đạt âu yếm vuốt tóc người yêu, Ngọc Bích ngả đầu lên vai chàng không đáp. Bốn mắt giao nhau, sâu thẳm, Hoàng Đạt liếc nhìn về phía Trần Dũng, đoạn từ từ cúi xuống đặt một cái hôn nồng cháy lên đôi môi hé mở chờ đón của nàng. Rất lâu hai người tuổi trẻ mới buông nhau ra, Ngọc Bích đỏ bừng má ngây ngất, vụng về vuốt lại nếp áo. - Tuyệt diệu! Hoàng Đạt lim dim mắt, buột miệng khẽ thốt. Thiếu nữ thoáng ngỡ ngàng hỏi lại : - Anh bảo sao? - Anh khen... nụ hôn tuyệt diệu! Đạt cười ranh mãnh khiến nàng càng thêm ngượng ngùng quay đi làm mặt giận. Thình lình có tiếng chân chạy rầm rập rồi cánh cửa bị xô rầm, mở tung. Ngọc Bích giật mình kêu lên, liền mấy bóng từ ngoài nhảy vọt vào trong toa, súng lục chĩa lăm lăm. Thảy đều bịt mặt, chỉ để mở dôi mắt, mũ rộng vành kéo sụp. Mộ tên dáng lực lưỡng chừng chỉ huy cả bọn, ve vẩy mũi súng ra lệnh : - Tất cả giơ tay lên, ngồi im tại chỗ! Nhúc nhích ta bắn nát sọ! Ngọc Bích lo lắng nhìn người yêu ngầm hỏi, Hoàng Đạt bình thản gật đầu đoạn làm theo lời bọn lạ. Xế trong góc toa Trần Dũng vẫn nằm im trên giường hình như chẳng hề hay biết chuyện xảy ra. - Lục soát người chúng! http://1005xemphim.blogspot.com/
Ít ngày sau, một buổi tối vào độ hạ tuần tháng Chạp năm Hợi
Ít ngày sau, một buổi tối vào độ hạ tuần tháng Chạp năm Hợi, có một chàng tuổi trẻ đeo hành trang, đáp tàu lên Hà Nội, vẻ mặt đầy bí ẩn. Tàu đến ga Hàng Cỏ vào khoảng bảy giờ tối, chàng trai đón xe tay về thẳng khu Ngã Tư Sở. Xe ngừng trước một ngôi nhà mái ngói có sân rộng, ngay cạnh đường Láng chàng xuống xe trả tiền đoạn gọi cổng. Chừng hơn phút sau một người đàn bà chạy ra, nhác thấy vội đon đả chào : - Bẩm cậu! Mời cậu vào chơi! Chàng trai thoáng cau mày hỏi chị giúp việc, lách vào : - Cậu Cả đi vắng rồi ư? - Bẩm! Cậu con vừa đưa cô Ngọc Bích lên phố, có dặn nếu cậu đến, bảo cứ ngồi chờ cậu con về! Chắc cậu mới lên chưa ăn tối, để con dọn cơm cho cậu dùng! - Thôi khỏi! Tôi đã ăn trên tàu rồi. Chị pha giùm ấm trà ngon là đủ! Chàng trai chính là Trần Dũng, theo lời hẹn với Hoàng Đạt từ trước, Dũng lên Hà Nội ghé qua nhà bạn để mai cùng nhau lên đường. Vốn từng lui tới nhà bạn thường xuyên, Hoàng Đạt lại ở một mình với người giúp việc nên Trần Dũng cứ tự nhiên, cất hành lý xong đi tắm. Khi chàng trở ra vừa lúc nghe tiếng còi xe hơi ngoài cổng. - Anh chàng đã về tới! Dũng nghĩ thầm, lững thững tiến ra. Hoàng Đạt mở cửa xe cùng người yêu bước xuống, tay xách nách mang hai ba gói lớn, chừng vừa đi mua sắm trên phố về. - Cậu đợi mình có lâu không? Xin lỗi! - Hai ông bà sắm sửa gì mà nhiều thế? Trần Dũng cười nhẹ hỏi, Ngọc Bích khẽ rước lời đáp : - Dạ! Mua thêm vài thứ lặt vặt phòng khi đi đường cần dùng đến! Anh Dũng này! Em xin phép ngỏ lời... Nàng tỏ ý chia buồn về cái tang phụ thân Trần Dũng Cả bọn vào nhà, Hoàng Đạt rót trà mời, vẻ băn khoăn bảo bạn : - Dũng à! Mình có điều muốn hỏi xem ý bạn ra sao... Đạt kể việc người yêu đòi đi theo, Ngọc Bích hơi ngượng, phân trần : - Chẳng phải em có tính hiếu kỳ... chỉ lo hai anh lặn lội đường xa không ai chăm sóc, có em theo dẫu sao cũng đỡ tay lo liệu được mấy việc lặt vặt! Trần Dũng liếc nhanh bạn như ngầm trách, trầm ngâm hồi lâu đoạn thở dài khẽ gật : - Thôi được! Nếu chị Ngọc Bích đã quyết thì...mai chúng ta cùng lên đường. Chuyến đi này chắc chắn sẽ nhiều gian truân, chỉ e hai bạn phải chịu vất vả thái quá vì tôi! Thật Dũng này chẳng biết nói sao, để cảm tạ tấm lòng của hai bạn! Thấy Trần Dũng đồng ý, Ngọc Bích tươi hẳn mặt, nàng nhoẻn cười hồn nhiên : - Ồ! Có gì đâu! Được anh cho theo là quí lắm rồi! Anh biết không, suốt cả tuần nay em luôn bị thôi thúc bởi chuyện này! Có đêm còn mơ thấy cảnh ba người chúng ta lang thang trong rừng sâu, lạc tới một cái tháp cao lắm, hình như có chín tầng thì phải, rồi... Nàng chợt ngưng bặt vì Trần Dũng vụt ngây người, sắc mặt biến đổi. Dưới ánh đèn điện vàng vọt, thân dáng khuôn diện chàng tuổi trẻ họ Trần toát ra một vẻ lạ lùng, đến nỗi cả nàng lẫn Hoàng Đạt cùng thoáng giật mình dòm sững. Bất giác Ngọc Bích cảm thấy thấy rờn rợn, nàng nắm tay người yêu, mắt không rời Trần Dũng. - Anh! Sao bỗng dưng... Nhưng chàng trai họ Trần đã thở phào một hơi lẩm bẩm như kẻ nói mê : - Tháp chín tầng! Chính là tháp Cửu Thiên có ghi trong chúc thư truyền đời! Chuyện này chỉ mình ta biết, chưa hề kể với ai... sao Ngọc Bích lại mơ thấy? Sự trùng hợp đó có ý nghĩa gì? Chừng qua cơn xúc động, Trần Dũng có vẻ “tỉnh” hơn, ngó Hoàng Đạt ôn tồn hỏi : - Hình như tớ chưa đề cập tới tháp Cửu Thiên với cậu, đúng không? - Phải! Cậu chỉ nhắc tới “Xứ Ngàn” tại vùng ba biên giới Việt - Trung - Lào mà thôi! Đạt gật đầu xác nhận. - Thế mà bà đầm của cậu mơ thấy nó! Trong chúc thư truyền đời do... cụ Tam Đại để lại có dặn tìm đến tháp Cửu Thiên, nổi âm sừng linh dương.... “Nàng” sẽ ra đón! http://xemphim1004.blogspot.com/
Đạt bỏ lửng không tiếp, chợt nghĩ chẳng nên đùa dai khiêu khích
Đạt bỏ lửng không tiếp, chợt nghĩ chẳng nên đùa dai khiêu khích người yêu trong lúc này làm gì! Chuyện vắng mặt vừa qua quả chàng có lỗi với nàng. Lẽ ra phải gởi điện tín báo nàng biết mình kẹt dự đám tang nhà họ Trần để nàng khỏi lo lắng mong đợi. Vì bận và bị choáng váng bởi câu chuyện dị thường ghê gớm của bạn nên chàng đâm quên khuấy mất. Khi hai người đã ngồi yên trên gác hiệu ăn, Hoàng Đạt chậm rãi mở đầu : - Sở dĩ anh vắng mặt bất thường trong những ngày vừa qua là vì... Chàng hạ giọng kể lại chuyện đám tang phụ thân Trần Dũng cùng điều bí ẩn về thân thế của bạn cho nàng nghe. Ngọc bích càng lúc càng thêm sửng sốt đến nỗi Hoàng Đạt phải mấy phen ra hiệu nhắc nhở nàng mới không kêu lên vì xúc động trước diễn tiến của câu chuyện. - Trời! Chẳng khác gì chuyện thần thoại trong cổ tích! Nếu chẳng phải do anh kể chắc em đã cho là... bịa! Thật kinh khủng! Như vậy, theo anh nghĩ phải chăng những chuyện ly kỳ về tiền thân tiền kiếp con người là có thực? Nàng lộ vẻ băn khoăn hỏi người yêu. Hoàng Đạt nhăn trán nghĩ ngợi, nhìn nàng bâng khuâng : - Thực hư phải chờ xem sao! Khoảng đầu tuần tới Trần Dũng sẽ lên đường đi tìm... dĩ vãng, theo chúc thư lập nguyện của Tằng tổ phụ tức là... tiền thân của anh ấy! Có lẽ anh cùng đi với Dũng! Mong em hãy giữ kín chuyện này! Trước khi kể cho anh nghe, Trần Dũng có yêu cầu anh hạn chế tiết lộ ra ngoài, tránh dư luận phiền phức! Ngọc Bích khẽ gật, ngó chàng đăm đăm : - Anh sẽ đi với anh Dũng ư? - Đi để giúp anh ấy một tay! Anh từng qua lại vùng Tây Bắc nhiều bận nên thạo đường hơn Dũng! Hoàng Đạt giải thích tiếp : - Đó là do anh tự nguyện! Tình bạn giữa đôi bên khiến anh chẳng thể để một mình Trần Dũng xông pha trên vùng núi biên thùy đầy bất trắc, e không khéo anh ấy gặp chuyện rủi ro dọc đường trước khi tìm được... Xứ Ngàn của “người yêu từ kiếp trước”, xong việc anh sẽ trở về. Ngọc Bích cúi đầu suy nghĩ. Nàng biết Trần Dũng là người bạn trai chí thân với Hoàng Đạt, đồng thời cũng rất quí mến chàng. Câu chuyện lạ lùng về thân thế Trần Dũng khiến nàng cảm thấy mình bị lôi cuốn ghê gớm. Lại nữa thâm tâm chẳng muốn người yêu rời xa mình theo bạn dấn thân vào cuộc viễn hành đáng lo ngại đó. Nàng vụt quyết định rất nhanh trong đầu, buông gọn : - Em sẽ cùng theo anh! Hoàng Đạt ngửng mặt dòm sững người yêu, tưởng chừng nghe lầm : - Em bảo sao? - Bảo sẽ cùng anh “hộ tống” anh Dũng tới gặp... bà chúa Ngàn! Ngọc Bích rành rọt nhắc lại ý nàng, miệng mỉm cười hóm hỉnh, chừng thú vị khi thấy chàng kinh ngạc. Hoàng Đạt yên lặng nâng cốc uống cạn một hơi, giây lâu mới nói : - Táo bạo đấy! Chắc em chưa hình dung hết những khó khăn trong chuyến đi của bọn anh! Này nhé... Bằng giọng ôn tồn chàng phác họa cho người yêu thấy những nỗi gian khổ, hiểm nguy sẽ phải đương đầu dọc đường, khó tránh! Qua kinh nghiệm bản thân chàng từng trải qua trong những tháng năm giang hồ lưu lạc trên mạn ngược! Từ những chuyện thông thường ở các cùng “ma thiêng nước độc” như bệnh tật, phong thổ khí hậu, thú dữ... cho tới kể cả nạn cường sơn đạo tặc, thảo khấu lục lâm hoành hành cước bóc, bắt người đem bán v.v. Nghe qua Ngọc Bích chẳng chút nao núng, điềm nhiên : - Nhưng đã có anh bên cạnh, việc gì em phải sợ! Nếu giả như chạm trán bọn phi tặc, mình anh đủ mạnh bằng... một đội binh rồi! Huống chi anh Trần Dũng cũng là tay “có nghệ” bản lãnh chẳng tầm thường! Còn em, anh quên em đã từng tập võ Nhu Đạo rồi sao! lại được thụ giáo chân truyền với anh bấy lâu, đâu dễ bị kẻ nào... bắt nạt! Vẻ tự tin nơi cô tiểu thư bướng bình khiến Hoàng Đạt thầm kêu khổ. Chàng cố tìm cách loại bỏ ý định liều lĩnh của nàng : - Cứ cho là vậy đi! Tuy nhiên... còn hai cụ ở nhà? Chẳng khi nào các cụ chấp thuận một cuộc phiêu lưu như vậy! Chưa tính đến trường hợp Trần Dũng không đồng ý và trách anh là kẻ... nhiễu sự! Hãy nghe anh, Ngọc Bích! - Chuyện xin phép gia đình em sẽ thu xếp ổn thỏa! Anh khỏi bận tâm! Còn về phần Trần Dũng, em nghĩ anh ấy chẳng nỡ phản đối sự có mặt của em trong chuyến đi! Nên nhớ, nếu anh đi vì bạn thì em cũng có quyền đi vì... chồng sắp cưới! Để mình anh đưa Trần Dũng tới “Xứ Ngàn” em chẳng yên tâm tí nào! Lỡ như có cô nào ở đó phải lòng Hoàng Đạt của em... thì nguy to! Nàng nheo mắt nhìn chàng cười nụ, Đạt lảng tránh ánh mắt soi mói của người yêu, kín đáo thở dài. Chàng chợt nhận ra dường như mình đã sai lầm khi tiết lộ với người yêu về chuyến đi sắp tới. http://1003xemphim.blogspot.com/
Cái đó tùy anh! Em thì chả thiết gì cơm với nước! Hừ
Cái đó tùy anh! Em thì chả thiết gì cơm với nước! Hừ! Nên nhớ anh chưa trả lời câu hỏi em đấy nhé! Ngọc Bích vẫn chưa hết hờn dỗi, khuôn mặt kiều mị còn nhuốm sắc giận, tuy ánh mắt có vẻ hài lòng vì câu nịnh đầm... rất xưa của chàng. Đạt hiểu nàng ghen bóng gió vì chuyện chàng đột nhiên vắng mặt trong mấy ngày qua. Hai người quen nhau đã gần ba năm. Thoạt đầu Hoàng Đạt chỉ xem nàng như một người bạn gái dễ mến trong số những cô gái ái mộ tài ba và danh tiếng của chàng. Nhưng cô nữ sinh tân thời nói tiếng Pháp đúng giọng như đầm, đàn giỏi hát hay, ham thích thể dục thể thao, lại yêu chàng tha thiết đến cảm động không ngờ! Đã nhiều phen nàng thẳng thừng cự tuyệt những đám mai mối, dạm hỏi của bọn “vương tôn công tử” con nhà giàu có, gia thế tại Hà Nội, quyết ý chung thủy với người nàng yêu! Song thân nàng trước còn lấy làm buồn vì chuyện cô con gái độc nhất đem lòng yêu Hoàng Đạt - một tay “võ biền”! Chẳng phải “cậu cử”, “ông Đốc” gì cho xứng đáng với một tiểu thư đẹp và học thức như nàng. Tuy nhiên sau thấy không lay chuyển được tâm ý Ngọc Bích hai người đành chịu để tùy nàng lựa chọn bạn trăm năm. E nếu bức bách quá nàng đâm liều lĩnh thì nguy. Hơn nữa, qua gặp gỡ Hoàng Đạt dần dần thân phụ nàng hiểu rõ hơn về chàng và chính ông cũng cảm thấy mến con người “võ biền” nhưng không chỉ biết có sức mạnh của cơ bắp. Theo thời gian Đạt mặc nhiên được xem như một chàng rể tương lai trong gia đình, thường xuyên lui tới. Và gần đây, giữa đôi bên có cuộc dạm hỏi chính thức. Ngọc Bích với chàng việc hôn phối đã được ước định, chỉ còn chờ Đạt thu xếp chuẩn bị cho chu đáo. Phụ mẫu đều mất từ lâu, Hoàng Đạt sống tự lập đã quen, tuyệt không muốn nhờ vả ai, nhất là đối với gia đình bên nàng chàng lại càng giữ ý, tránh điều hiểu lầm không hay. Chiếc xe rẽ ngoặt về hướng phố Hàng Buồm, Ngọc Bích liếc chàng cắn môi như cố ngăn một nụ cười : - Anh có vẻ thích cơm Tàu nhỉ? Đạt không nhìn nàng, điềm nhiên gật : - Thích chứ! Còn gì thú bằng “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, và lấy vợ Việt”... tên là Ngọc Bích! Thiếu nữ không khỏi bật cười khanh khách, nguýt yêu chàng: - Gớm! Dạo này anh có vẻ... láu tợn! Thật không ngờ! - Chứ sao! “Kẻ sĩ cách nhau ba ngày đã khác”! Em quên câu đó rồi ư? Huống chi... http://xemphim1002.blogspot.com/
Subscribe to:
Posts (Atom)